Search
  • Tia-Thuy Nguyen

Thuy Nguyen: a Beam of Sunlight

November 20th, 2017

Original post written

by Hoàng Linh Lan,

from Báo Phụ Nữ

(Women Magazine)

Translated by Fiona Nguyen

Photos by Harper's Bazaar


There are two types of designers: ones who follow trends and ones who set them. Thuy Nguyen belongs in a third, less spoken about, category: she consciously walks away from clichés, refusing to follow established methodology all while simply not caring about whether or not her looks will catch on.

It is a real challenge to catch this mysterious woman, even for a half an hour-long interview. She is always busy. In and out of the country, And when she is free, she deliberately stays away from the glaring spotlight.

The workload that Thuy Nguyen carries on her two shoulders cannot be described by any other word but overwhelming. For anyone, but her. Besides from her two annual fashion shows, numerous brand commercials, costume designs for the staff of many 5-star hotels all over Saigon, Thuy Nguyen is also responsible for the attire worn in live-action movies of Tung Duong and Pho Duc Phuong, among others.

Despite her tight schedule, this year, Thuy has somehow also managed to launch The Factory, Contemporary Arts Centre, based in District 2 - a space that is dedicated to modern art.

Thuy has stayed committed to the world of fine art, despite her expansion to that of fashion. Her entrance onto the stage of vogue was an explosion of colours and creativity that no one has expected. Though not professionally trained. Thuy's blooming confidence has allowed her to dare to dream big, conquering challenges not many Vietnamese designers have been able to overcome. Every day a new garment is assembled at Thuy Design House. each capturing the essence of folklore... but with a special little twist.

When it comes to design, the most important thing, to Thuy, is the emotion that washes over her customers feel when they put on her clothing. She wants them to immediately feel positive and self-assured having the fabric wrapped around thing skin.

There is no exaggeration when people say that Thuy Nguyen's work is unique; it is as unique as the history and the paintings behind it. Her honest dedication and passion for archived crafts of Vietnam really do show in her exploration of Dong Ho's paintings and the motifs of traditional Hầu Đồng, a spiritual ritual. Effortless collections such as Gió mùa về - Monsoon Season, Lúng Liếng - The Northern Charm and Nàng mây - The Lady who Lives on a Could, even though come from a more spontaneous line of inspiration, still illustrate the level of insight, knowledge and imagination Thuy Nguyen posses.

All the achievements in Thuy Nguyen's repertoire today are results of her hard work, fuelled by fierce ambition and genuine love. She will forever stay a dynamic woman with a bright smile, a big mane and a roar! She will continue to slay the runways and walk at her own pace, in her own lane, straight ahead.

I: Thuy, as an audience we want to know, how are you able to maintain your energy levels as radiant as the sun itself?

T: The answer is practice, practice and practice. To be able to use your energy levels efficiently, you need to be good at prioritisation. You need to understand which things are necessary and which aren't. As human beings, we have the unfortunate desire and tendency to want to control everything: to be the leader of the pack. But I believe in the magic powers of division of labour. It is important for us to learn how to allocate tasks and how to have trust - instead of constantly dominating one another. As businesses, we have to be empathetic with our customers. No matter how difficult they may get, we need to put ourselves in their shoes, instead of escalating situations. By doing all of the above, I promise you, you will save a lot of your life force - you'll even have some left for yourself.

I: Would you say there is a difference between designing a collection for the runway versus one for a movie? That was been a great point of wonder for lots of us, your spectators.

T: These two sectors are completely different! The attire that is presented on the catwalk is accompanied with a backdrop, music and lights, that you really need to think about. A designer has about 10 to 12 minutes to tell the audience a story with a beginning, middle and end.. Depending on what you aim for the impression to be, there are about millions of ways in which make up, accessories and hair can be manipulated.

In film. on the other hand, you, as the designer, have to take into account the frames and characters. Garments in films have to perfectly reflect the context. So every single detail on the costume, the choice of colour, has to be relevant to the persona you're trying to convey - it has to match his or her mood and position in the story.

I: Why did you decide to take upon yourself the craft of making costumes for film? Aren't you busy enough?

T: Ngo Thanh Van and I have dicussed the concept for “Cô Ba Sài Gòn” film - “The Tailor”. for a while become realising it. We both wanted to honour the masterpiece that is the Áo Dài. We wanted the reappearance of this garment to inspire younger generation by reminding them of its poetic elegance. In all the creative endeavours I take on, I look for artistic freedom of expression, stimulating individuals to collaborate with and most importantly, a challenge. This project ticked off all of those requirements which is why I pursued it. And “Mẹ Chồng” or Mother-in-law, was yet another promise. When I commit myself to one of these projects, I do not look for further promotion of my brand or recognition, I simply do it because it is fun. Once I set my eyes on something, I suffocate it with all of my love and affection, I nurture it as if it was my own conceptual child.

I: Thank you for all the insightful responses.

Vietnamese version of this piece can be read below.

Thủy Nguyễn: Năng lượng bay bổng

Ngày 20 tháng 11 năm 2017

Bài viết của Hoàng Linh Lan,

Báo Phụ Nữ.Ảnh của Harper's Bazaar


Có hai kiểu nhà thiết kế: người chạy theo xu hướng và người tạo ra xu hướng. Thủy thuộc nhóm thứ ba - chẳng quan tâm đến xu hướng hay kỹ thuật.

Rất khó để “bắt cóc” Thủy Nguyễn cho một cuộc phỏng vấn quá 30 phút, bởi chị luôn tất bật với hàng loạt dự án trong và ngoài nước, còn khi rảnh thì chị lại… đi chơi.

Mỗi trang phục là một nguồn cảm hứng


Có thể miêu tả khối lượng công việc của nhà thiết kế Thủy Nguyễn bằng hai từ “khủng khiếp”. Ngoài hai show thời trang thường niên, những dự án thương mại với các nhãn hàng, thiết kế trang phục cho một vài khách sạn năm sao của Sài Gòn, Thủy còn đảm nhận phần phục trang cho liveshow của Tùng Dương, Phó Đức Phương… và cả phục trang phim. Chưa hết, năm rồi, chị vừa ra mắt The Contemporary Arts Center tại Q.2 - không gian dành riêng cho nghệ thuật đương đại. Vốn là dân mỹ thuật, rẽ ngang thời trang, thấy thế giới đó cũng đầy màu sắc, sáng tạo và vui nhộn, vậy là Thủy ở lại. Thủy thừa nhận, chị không được đào tạo bài bản với thời trang, nên cái tôi bản năng bên trong chị rất lớn, giúp chị dám nghĩ và bước qua những rào cản. Không ngày nào, tại Thủy Design House không có sản phẩm mới. Mỗi sản phẩm là một bức ảnh chụp lại thời khắc cái tôi Thủy Nguyễn bay bổng, thăng hoa.

Với Thủy, quan trọng nhất là mỗi trang phục chứa đựng và mang lại cảm xúc gì cho người mặc, có giúp họ tự tin và thoải mái khi khoác lên người không. Nói không quá, trang phục của Thủy cũng “độc bản” như tranh, sách quý thuở xưa. Cũng bởi xúc cảm hồn nhiên, cân bằng đó nên các chủ đề dân gian như Hầu đồng, Tranh Đông Hồ… hay cảm hứng bất chợt như Gió mùa về, Lúng liếng, Nàng Mây… trên các thiết kế của Thủy Nguyễn đều nhẹ nhõm, tự nhiên mà vẫn sành điệu, hợp mốt đến lạ lùng.

Những quả ngọt hôm nay là nỗ lực không ngừng nghỉ của Thủy Nguyễn cho ước vọng, cho những điều chị thực sự muốn làm vì yêu thích, say mê. Thủy bao giờ cũng vậy, là người đàn bà tóc xù nhiều năng lượng với nụ cười rạng rỡ trên gương mặt thoáng chút hoang dại, chẳng cần biết cả thế giới đang chạy theo mốt gì, cũng chẳng cần gắng sức. Chị cứ thủng thẳng đi, thủng thẳng triển khai đến nơi đến chốn những dự án mà khi ngắm nhìn, người ta chỉ có thể gọi là tuyệt vời.

Tham việc nhưng không để bản thân quá tải


Chị giữ năng lượng thế nào mà luôn như mặt trời rực rỡ thế?

- Cái này phải học và rèn luyện mới có được. Mình phải biết chia việc - biết nên đặt năng lượng vào đâu, cái gì thực sự cần, cái gì có thể bỏ qua. Con người thường thích kiểm soát, nhất là khi làm việc trong một nhóm và là người khởi xướng. Hãy chia việc và tin tưởng, thay vì kiểm soát người khác. Hãy lắng nghe khách hàng, đứng trên cương vị của họ để làm sản phẩm thay vì gào lên rằng, sản phẩm của tôi đẹp thế này sao không có ai mặc, hoặc vì phom người bạn chẳng hợp với thiết kế của tôi.

Thiết kế trang phục thông thường và trang phục cho phim có khác biệt nhiều lắm không?

- Đó là hai mảng hoàn toàn khác nhau. Trang phục trình diễn trên sân khấu, âm thanh khác, ánh sáng khác và nhà thiết kế chỉ được phép kể câu chuyện của họ trong 10-12 phút. Biểu cảm của người mẫu cũng khác của diễn viên, rồi trang điểm, phụ kiện, bối cảnh... Còn trang phục cho phim thì liên quan đến khung hình, những diễn viên khác nhau. Tất cả đường nét, màu sắc, chi tiết của các nhân vật không được chỏi nhau mà vẫn biểu lộ được tâm trạng của họ. Trang phục cho phim còn phải phù hợp với bối cảnh, ánh sáng và tính chất gắn kết của kịch bản.

Chị chưa đủ bận rộn sao mà còn kham cả phục trang phim?

- Cô Ba Sài Gòn là ý tưởng của tôi và chị Ngô Thanh Vân từ rất lâu. Chúng tôi muốn cùng nhau làm một bộ phim tôn vinh và truyền cảm hứng về tà áo dài Việt Nam, vì nó đẹp quá, thơ quá, thanh lịch quá. Với tất cả các bộ phim hay những dự án tôi làm, điều quan trọng nhất là tôi được sáng tạo, có cơ hội làm việc với nhiều người, học hỏi  và thử thách ở nhiều khía cạnh khác nhau.

Mẹ chồng là phim như vậy. Chuyện củng cố thương hiệu Thủy Design House là chuyện đi sau, tôi hiếm khi nghĩ đến nó. Tôi làm đơn giản là vì tôi yêu và muốn thử sức với đam mê. Một khi đã biết mình thực sự thích cái gì thì mình chiến đấu thôi, chứ không cố để được mọi người biết đến. Tôi tham việc, nhưng không để mình bị stress. Hễ hở chân ra là tôi lại đi chơi ngay.

Cảm ơn chị. 


0 views
Logo