top of page
  • Tia-Thuy Nguyen

Tia-Thủy Nguyễn brought Vietnamese contemporary art to the distant land of France

18th of June, 2019

Original post by ELLE Team

Translated by Fiona Nguyen

'Silver Room' is Vietnam's first contemporary art installation that is a part of Château La Coste's collection; it reflects Tia-Thuy Nguyen's vision of art and life itself, in its multidimensional and multi-meaningful way.

“The arts have brought me to the abundant land of passion and innovation,” says Tia. This exact passion for art that she describes is what allowed her to fiercely push through the two years, 2016 - 2018, of putting together the following installation and bringing it to Aix-en-Provence hills of remote France, despite spatial, timely and geographical difficulties. By softly nodding to Central Highland architecture, Buddhist rituals and other unique craft-related disciplines of her home country, Tia was able to open a unique door to the world of Vietnamese contemporary art in the western world.

The Silver Room is now a part of Château La Coste's prestigious contemporary art collection, that is currently on display at the site of 2750 Route De La Cride, 13610 Le Puy-Sainte-Réparade, Aix-en-Provence, France.

ELLE Vietnam has had the opportunity to chat with Tia-Thuy Nguyen about her latest work of art.

Hello Tia-Thủy Nguyễn! As the audience, we would like to know how the idea of the Silver Room come about, as well as your decision to implement it? Also, how was the work selected for the Château La Coste collection?

Hey ELLE Magazine and all the readers! In my entire artistic practice and work in general, my main goal has always been to bring Vietnamese culture and its people to the rest of the world. The 'Silver Room' is a metaphorical representation of and vessel for the Vietnamese spirit, inspired by my interpersonal relationship with the culture and architecture of Central Highlands that I have become so familiar with through my observational drawing classes since the days I was still a fine art student.

The path between the embryo of an idea forming to its birth and its final realisation is a long one. For the connotations of the piece to manifest themselves in a meaningful way, a right environment was required, with a lot of open space for interaction between the spectator and the artwork. I have set off this project with a number of other locations, for years now, but perhaps due to a lack of correct conditions, I had to find someplace else multiple times.

On a lucky occasion, I had the fine opportunity to meet the director of Château La Coste, that is when I have decided to put forward the project 'Silver Room' to be sent to France. Château La Coste's art council reviewed and accepted the 'Silver Room' as a part of their art collection.

Daniel Kennedy, director of the Château La Coste and Tia-Thuy Nguyen.

Can you please tell me more about your ideas and artistic vision regarding this piece of work?

The Silver Room reflects my view of art and life itself, in the most multi-dimensional, multifaceted way possible. This installation can be said to be divided into 3 main ideas:

In the world, there has always lived the existence of good and evil. In my mind and art, the same concept of good and evil is symbolised by light and darkness. Light leads us into a peaceful mindset and lifestyle. Through enlightening contemplation, I have realised that only light exists; that there is no real darkness. Darkness only exists in the absence of light.

So, looking for light becomes the eternal quest for a man, much like in the epic Đam San in which the protagonist looks for luminescence for his village from the God of Light, Thần Mặt Trời. The open roof design of the Rông house was created to invite in such light.

In the following installation, its charms and secrets manifest due to ‘duyên,’ which in Buddhism is referred to multiple aspects, such as time, place and circumstances falling into one right moment to reveal something life-changing or enlightening. Using this logic, light, too, needs to appear at the right moment, in the right positioning, to shine onto the centrepiece of the Silver Room, the white quartz stone statue of Buddha, a symbol for the purity of love, to reveal a halo. This is a visual and interactive representation of the word ‘duyên,’ which requires the right person and the right circumstances, without any force or deliberation.

Silver Room's white quartz stone statue that is hidden within the silver block.

Silver room in the middle of a wooden Rông house.

The way I have chosen wood as a material for Rông house, block stone for the silver room and white quartz for the Buddha statue was also absolutely deliberate. Over time, wood can break and rot, while stone tends to remain forever. Like love and compassion, it must stay, helping every each and one of us to internalise it, expand on it and share it in joy with the people around us.

Why have you specifically chosen to introduce Tay Nguyen culture to the rest of the world?

The concept of "home", in addition to being a place that protects one from the sun and the rain and a place to live a long worthwhile life in, also carries the spiritual and emotional values of “Nếp nhà – Gia tộc” which vaguely translates to "House - Family line." Traditional Vietnamese houses often use wood and bamboo as the basic construction material. The first "layer" of the 'Silver Room' is the Rông house, one of Vietnam's traditional folk houses. I have studied the types of architecture based on the different types of people of Tay Nguyen including Kinh, Khmer, Cham and other ethnic minorities living in the northern mountainous areas of the Central Highlands.

Typical staircase in Rông houses.

Not only is it a shelter for privacy and personal use, the Rông house is also a collective space where ceremonies and communal activities take place. This architectural masterpiece has strong characteristics that represent both our country's birth and roots. The structure and construction of Rông houses are very unique, making each house stand alone like a great work of art; it is a place of convergence for architecture - sculpture - painting, simultaneously. It is a sacred space, the soul and the pride of the village; it is the harmony between land and heaven that brings vitality and prosperous life to its people.

Open roof system made of old bamboo shoots.

The Rông house contains many tangible and intangible cultural layers, imbued with Vietnamese identity. This is why I chose this medium of architecture to stand as the face of my art piece.

How is Buddhism incorporated in the Silver Room? How does it correlate with the Central Highlands culture? What made you decide to place these two elements into the same piece of art?

Worshipping our ancestors, grandparents and parents has become the foundation of morality of our people. The belief in the perseverance of our predecessor is deeply rooted in the thinking of all Vietnamese people: at home, it allows for then Duc Luu Quang of the family to lead the successors towards their goodness of the heart. Similarly, people often worship their grandparents on the altar of Buddha because by doing so their ancestors' spirit continues to be connected to that of Buddha, that is full of compassion, joy and salvation.

In Buddhism, people believe that all happiness and suffering come from within; that a miserable soul always feeds on greed - anger - ignorance. There three curses, deprive people of happiness, purity, peace and fruitful compassion towards all living beings.

Sunlight shines through the gap between the stones, illuminating the Buddha statue..

Honestly, I take a lot of inspiration and influence from Buddhism and the truth about "letting go" - by doing so, I find inner peace within myself. The combination of Rông house architectural inspiration with an element of Buddhist also manifested from my personal need for self-expression and enlightenment.

The Rong house is the place at which the sky, the land and the Buddha soul meet to create a sense of harmony and cohesion between heaven - earth - people, to bring ultimate happiness to all people.

Do you mind sharing as to why it has taken you 2 years to finalise the Silver Room project?

I wanted the Silver Room to be both an accurate representation of a Vietnamese artistic identity but also a craftsmanship masterpiece that illustrates the raw skills of Lạc Hồng people. The following work of art had to be completed with the help of many creative minds, talented sets of hand and absolutely without the intervention of machinery, steel, new materials or foreign ideas. This Rông house is the largest of its kind. Only with the experience of the Bahna Villagers, who built Rong houses for decades, the following installation could be fully realised.

The silver sheet covering 10.2 square meters of the exterior of the Silver Room was hand-coated by the skilled hands of the village artists who specialise in the Kiêu Kỵ technique.

Deploying a monumental cultural project to the far south of France, where climate and soil are completely different from Vietnam, is immeasurable in its obstacles and unpredictable task. The stage at which every part of the Rông house is dismantled, transported and reinstalled in a completely foreign place, was especially challenging. The following installation is considered site-specific which means a lot of aspects of the artwork were extremely measured and carefully thought-through: aspects such as the arrangement of details and placement of the 'Silver Room,' the colour coordination, accurate calculation of natural light and disparity of weather effects.

The completion of this piece was great effort, enthusiasm and support of many, and a heavy brainstorm of ideas and worries on my behalf. I do not see 2 years as a long time. Frankly, it has been over 5 years since the very seed of the idea until its finalisation.

How have your international friends and audience receive your work?

The visitors seemed excited, attentive and joyous; at times, surprised, taken back. Many who have gotten the full 'Silver room' experience have approached me with heartwarming comments such as: "The monument is grandiose but simultaneously simple; it carries the imprints of human effort, in harmony with nature," "We are surprised by your aesthetically of mind, a generous expression of something that is both strange and familiar - poetic," "We are fascinated by the natural reflection of light and colourful landscapes on the lacquer of the cube,"We have never seen a corona halo emanating from a Buddha statue before; Asian type of spirituality is truly different" et cetera.

A visitor patiently waiting for the light to hit the Buddha statue.

Many people have found peace of mind at the Silver Room. Some even stayed around for hours waiting for a single ray of sunlight to pass through the stone slit and hit the Buddha statue, to reveal a luminescent, enlightening moment. I'm happy and humbled when I hear guests tell me, "Oh it's beautiful!" "Grandiose!” “The culture and people of Vietnam are so special!" Those comments wholeheartedly filled me with pride and joy.

Famous in the field of painting and design, you really surprised people when suddenly "showed off" a large installation piece, and started to go by a new stage name: Tia-Thuy Nguyen. Is this move a sign of a different period of artistic practice, with an "ambition" to conquer many more art forms and take the world by storm?

I often think: Art labor is a fertile land of infinite fruits of creative possibilities. For me, there is no boundary between architecture, sculpture, painting, design, decoration, installation, fashion and movie-making. To me, art is all about integration; the multi-technical, multi-disciplinary, multi-cultural harmony of overlapping layers of various knowledge.

Actually, being a part of the contemporary art world is not a new field to me; but it is an "old job." I have 5 years of studying at Vietnam Fine Arts School, in my pocket, and another 9 in Kiev where I continued with my painting career.

After climbing certain heights in the world of fashion, film and learning from my colleagues during the construction and operation of The Factory Contemporary Arts Centre, I felt it was time to return to my "true" profession.

Artist Tia-Thuy Nguyen and Mr. Jean-Gabriel Mitterrand, director of Galerie Mitterrand, France.

Château La Coste's Art Director introducing Tia's work to Patrick Poirier, an artist.

My practice will always grow and evolve as time goes by. Because society around me was changing so quickly, I too had to mature with it. I am more different than ever before, but I still know my roots. I do not chase the "ambition" to conquer any corner of the art world, I just do not hesitate to participate in any field and potentially discover new lands while I'm doing so. Mostly, I want to remain thoughtful and fully immersive in my work, allowing all parts of my emotional world and identity to soak through into my creations, especially the part of me that is Vietnamese and proud.

Bringing Vietnamese art abroad? Why not? I think, with the power of a home country artist, we can absolutely take the rest of the world by storm! What we need is a healthy artistic environment.I am only one individual artist, a small part of this country's history and ecosystem.

As creatives, we need support of the community, collectors, museums and newspapers to introduce and widespread the beauty of the Vietnamese mindset and identity.

Thank you for taking the time to share your thoughts with ELLE. We wish you success on your new endeavours in the world of art.

Tia-Thủy Nguyễn mang nghệ thuật đương đại Việt đến nước Pháp xa xôi

Ngày 18 tháng 6 năm 2019

Bài viết gốc của ELLE Team

Silver Room – tác phẩm sắp đặt đương đại đầu tiên của Việt Nam xuất hiện trong BST của Château La Coste – phản chiếu cách nhìn của Tia-Thủy Nguyễn về nghệ thuật và cuộc sống một cách đa chiều, đa nghĩa.

“Nghệ thuật đã đưa tôi đến miền đất màu mỡ cho niềm đam mê và sáng tạo không giới hạn”, chính đam mê đó đã khiến nghệ sĩ Tia-Thủy Nguyễn miệt mài lao động trong suốt 2 năm, từ 2016 đến 2018, vượt mọi khó khăn về không gian, thời gian và địa lý để mang tác phẩm sắp đặt Silver Room (tạm dịch là Nhà Bạc) đến tận vùng đồi núi Aix-en-Provence của nước Pháp xa xôi. Với tác phẩm đầy tham vọng này, Tia-Thủy Nguyễn đã mở thêm một cánh cửa để phương Tây bước vào thế giới nghệ thuật đương đại Việt Nam, dạo chơi ở ranh giới giữa sử thi, kiến trúc Tây Nguyên, các nghi lễ Phật giáo và các thực hành thủ công của mỹ thuật Việt Nam.

Tác phẩm Silver Room thuộc bộ sưu tập nghệ thuật đương đại uy tín của Château La Coste, hiện đang được trưng bày trong khuôn viên điền trang tại 2750 Route De La Cride, 13610 Le Puy-Sainte-Réparade, Aix-en-Provence, Pháp.

ELLE Việt Nam đã có cơ hội trò chuyện với Tia-Thủy Nguyễn về tác phẩm mới nhất của cô.

Chào Tia-Thủy Nguyễn! Cơ duyên nào khiến chị quyết định thực hiện Silver Room? Tác phẩm đã được chọn vào bộ sưu tập của Château La Coste như thế nào?

Chào ELLE Magazine và quý độc giả. Trong tất cả thực hành nghệ thuật và công việc của mình, tôi luôn mong muốn mang văn hóa và con người Việt Nam ra Thế giới. Silver Room là tác phẩm nghệ thuật sắp đặt mang đậm hồn Việt, lấy cảm hứng từ tình cảm cá nhân của tôi với kiến trúc và văn hóa Tây Nguyên mà tôi đã từng trải nghiệm trong suốt thời gian đi vẽ thực tế hồi còn là sinh viên trường Mỹ Thuật Yết Kiêu.

Hành trình từ phôi thai ý tưởng đến khi tác phẩm ra đời là một con đường dài. Do ý niệm của tác phẩm phải được đặt tại địa điểm thích hợp, có không gian công cộng đủ rộng ngoài trời, tương tác với người xem, tôi đã đi tìm điểm đặt cũng như làm việc với một số nơi khác nhau trước đó, nhưng có lẽ do chưa đủ duyên nên mấy năm vẫn không thành.

Trong một lần tình cờ gặp giám đốc nghệ thuật của BST Château La Coste, tôi quyết định thử lập “Dự án Nghệ thuật Silver Room” gửi sang Pháp. Hội đồng nghệ thuật của Château  La Coste đã xem xét và chấp nhận đưa Silver Room vào BST nghệ thuật này.

Daniel Kennedy, giám đốc trung tâm nghệ thuật Château La Coste và Tia-Thủy Nguyễn.

Chị có thể nói rõ hơn về những ý niệm và dụng ý nghệ thuật mà chị gửi gắm trong tác phẩm của mình?

Silver Room phản chiếu cách nhìn của tôi về nghệ thuật và cuộc sống, đa chiều, đa nghĩa. Tác phẩm có thể được nói trong 3 ý chính:

Trên trần gian luôn song hành tồn tại cái Thiện và cái Ác. Trong tâm thức và nghệ thuật của mình, Thiện-Ác được tôi biểu đạt tượng trưng bằng Ánh sáng và Bóng tối. Ánh sáng dẫn dắt ta vào cuộc sống bình yên. Nghẫm sự đời lại ngộ ra rằng chỉ có ánh sáng, thực sự không có bóng tối. Bóng tối chỉ xuất hiện khi không có ánh sáng. Cho nên, đi tìm ánh sáng là ước vọng muôn đời của con người. Nó giống như Trường ca Sử thi về chàng Đam San đi tìm ánh sáng từ “Thần Mặt Trời” về cho buôn làng. Do đó, thiết kế mái mở của nhà Rông chính là để đón ánh sáng này.

Tuy nhiên, mọi thứ xảy ra đều do duyên. Ánh sáng cũng cần phải đúng thời điểm thì mới chiếu vào đúng giữa khe hở của căn phòng bạc, sẽ thắp sáng khối tượng Phật bằng đá thạch anh trắng, tượng trưng cho sự thuần khiết của tình yêu. Cũng chính tính “thời khắc” độc đáo này đã nhấn mạnh chữ “duyên” trong Phật giáo, đúng người, đúng thời điểm, không thể gượng ép

Tượng Phật bằng đá thạch anh trắng trong khối bạc của Silver Room.

Căn phòng bạc giữa ngôi nhà Rông bằng gỗ.

Cách tôi chọn chất liệu gỗ cho nhà Rông và đá khối cho căn phòng bạc, thạch anh trắng cho tượng Phật cũng là có chủ tâm. Theo thời gian, gỗ có thể bị hoai mục nhưng đá sẽ còn mãi, như tình yêu và lòng từ bi mới chính là thứ trường tồn, giúp ta cải hoàn nội tâm, mở rộng tình thương và đem lại hoan hỉ cho con người. Tác phẩm thể hiện lối sống và niềm tin của tôi vào một cõi an nhiên trong tâm hồn, giữa bộn bề những xung đột giữa quá khứ – hiện tại – tương lai; giữa khát khao và sự buông bỏ; giữa những bản sắc của quê hương và sự hòa nhập với thế giới.

Tại sao chị lại chọn giới thiệu văn hóa Tây Nguyên đến thế giới?

Khái niệm “nhà”, ngoài là nơi che mưa nắng, nơi cư ngụ gắn bó cả đời, nó còn mang giá trị cốt lõi “Nếp nhà – Gia tộc”, mang tính tâm linh, tình cảm. Nhà truyền thống Việt Nam thường lấy gỗ, tre làm vật liệu xây dựng cơ bản. “Lớp” đầu tiên của Silver Room là một ngôi nhà Rông, một trong những loại nhà dân gian truyền thống của Việt Nam. Tôi đã nghiên cứu các mẫu nhà theo các nhóm người: Kinh, Khmer, Chăm, các dân tộc ít người sống ở miền núi phía Bắc và Tây Nguyên. Ngôi nhà đặc sắc, hoành tráng nhất là nhà Rông của người Bahna, Tây Nguyên.

Cầu thang đặc trưng của nhà Rông.

Hệ thống mái mở làm bằng tre già.

Không chỉ đơn thuần là nơi che mưa che nắng, mang tính riêng tư, cá nhân, nhà Rông còn là không gian tập thể, nơi diễn ra các nghi lễ và sinh hoạt của cộng đồng. Công trình kiến trúc này mang đậm tính sử thi hùng tráng từ thời khai sinh của nước Việt và người Việt cổ. Cấu trúc và kỹ thuật xây nhà Rông rất đặc sắc, khiến mỗi căn nhà là một tác phẩm nghệ thuật lớn, nơi hội tụ kiến trúc – điêu khắc – hội hoạ. Đây là không gian thiêng liêng, là linh hồn, là niềm kiêu hãnh của bản làng, là nơi đất – trời dung hòa, mang sinh khí và cuộc sống phồn vinh cho người dân. Nhà Rông chất chứa nhiều tầng văn hoá vật thể và phi vật thể, mang đậm bản sắc Việt Nam. Vì vậy,Tôi đã chọn nhà Rông.

Yếu tố Phật giáo được thể hiện như thế nào trong Silver Room? Nó có tương quan ra sao với văn hóa Tây nguyên khiến chị quyết định đặt hai yếu tố này ở trong cùng một tác phẩm?

Tôn thờ tổ tiên, ông bà cha mẹ đã khuất núi là đạo làm người của chúng ta. Niềm tin vào sự độ trì của tiên tổ, trong nhà hay để Đức Lưu Quang của gia tiên hòng dẫn dắt con cháu hướng thiện, đã ăn sâu vào nếp nghĩ của mọi người Việt. Thường, người ta thờ ông bà chung với bàn thờ đức Phật do tâm tưởng “sống đẹp” ấy tiếp tục được nối vào niềm tin ở đức Phật có lòng từ bi – hỷ xả, cứu độ chúng sinh.

Người đời tin rằng mọi hạnh phúc, khổ đau đều từ tâm mà ra. Khốn nỗi tâm thì luôn bị tham – sân – si chế ngự. Thoát khỏi vọng động, khai trừ vọng tưởng trong tâm để an vui, thanh tịnh, vô lượng, nặng lòng từ bi – bác ái với muôn loài.

Ánh nắng xuyên qua khe hở giữa 2 phiến đá, rọi thẳng vào tượng Phật.

Thật ra, tôi chịu ảnh hưởng khá nhiều từ Phật giáo và chân lý sống ở đời của tôi cũng là “cho đi” để tìm sự thanh tịnh trong tâm hồn mình. Sự kết hợp nhà Rông và yếu tố Phật giáo cũng hoàn toàn xuất phát từ nhu cầu biểu hiện những mong muốn nội tâm. Nhà Rông là nơi đất – trời tụ lại cùng tâm Phật hỷ xả – từ bi, tạo nên sự hoag đồng, gắn kết của thiên – địa – nhân, mang lại hạnh phúc cho muôn người.

Vì sao chị phải mất đến 2 năm để thực hiện Silver Room?

Tôi muốn Silver Room vừa mang đậm căn tính nghệ thuật Việt Nam, vừa chứa đựng những tinh hoa thủ công của nòi giống Lạc Hồng. Tác phẩm phải được hoàn công từ những bộ óc sáng tạo, những đôi tay tài hoa, hoàn toàn không có sự can thiệp của máy móc, sắt thép, vật liệu mới hay các ý tưởng ngoại lai.

Ngôi nhà Rông được dựng lên vào loại lớn nhất Việt Nam. Chỉ có kinh nghiệm xây dựng nhà Rông nhiều thập kỷ của các Già Làng người Bahna, nhà Rông mới thành hiện thực được. Thếp bạc trên mặt đá của căn phòng Bạc rộng trên 10m2 lần đầu tiên được thực hiện bởi bàn tay điêu luyện của các nghệ nhân làng Kiêu Kỵ.

Triển khai một công trình văn hóa đồ sộ ở tận miền Nam nước Pháp xa xôi, nơi khí hậu và thổ nhưỡng hoàn toàn khác Việt Nam là chuyện không hề đơn giản.

Triển khai một công trình văn hóa đồ sộ ở tận miền Nam nước Pháp xa xôi, nơi khí hậu và thổ nhưỡng hoàn toàn khác Việt Nam, không thể lường hết khó khăn, trắc trở, đặc biệt là công đoạn tháo rời từng mảnh của nhà Rông, vận chuyển và sau đó lắp đặt lại ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Bên cạnh đó, do tác phẩm là một sắp đặt mang tính đặc thù địa điểm (site-specific), xác định điểm đặt tác phẩm, việc sắp xếp các chi tiết nghệ thuật, phối màu… chuẩn xác với tính toán thực địa về thời tiết, ánh sáng tự nhiên không dễ chút nào!

Hoàn thành Tác phẩm trong 2 năm là sự nỗ lực lớn lao, sự nhiệt tâm hỗ trợ của nhiều người, lao tâm khổ tứ không mệt mỏi của bản thân. Tôi nghĩ 2 năm không phải là dài. Thật tình, tính từ khi phát toát ý tưởng đến khi hoàn thành tác phẩmm, tôi phải mất hơn 5 năm cơ đấy!

Bạn bè quốc tế đã đón nhận tác phẩm như thế nào? 

Khách tham quan rất hồ hởi, chăm chú, thích thú, đôi khi cũng thấy ngỡ ngàng, lạ lẫm. Nhiều người trải nghiệm xong, dừng lại trao đổi cùng tôi: “Kiến trúc hoành tráng nhưng cũng rất dung dị, đơn sơ, mang dấu ấn của bàn tay con người, hài hòa với tự nhiên”, “Chúng tôi ngạc nhiên với óc thẩm mỹ, cách xếp đặt khoáng đạt, có cái gì đó là lạ mà lại thân quen, thơ mộng”, “Chúng tôi bị thu hút bởi bức tranh tự nhiên phản chiếu của ánh sáng và cảnh vật đầy màu sắc, tựa như bức sơn mài không gian”, “Chúng tôi chưa bao giờ thấy những quầng hào quang phát ra từ tựơng Phật. Tâm linh Á Đông thật khác lạ..."

Một khách tham quan ngồi lặng rất lâu để chờ ánh nắng chiếu lên tượng Phật.

Nhiều người đã tìm thấy sự tĩnh tâm khi lưu lại trong Silver Room. Thậm chí, có người ngồi hàng giờ chỉ để chờ một tia nắng lọt qua khe đá, chiếu vào tượng Phật để được chứng kiến giây phút phát quang. Tôi hạnh phúc mỗi khi nghe khách thốt lên: “Ồ! đẹp quá! Kỳ vĩ quá!”, “Đất nước, con người, văn hóa Việt Nam thật đặc sắc”. Tôi rất tự hào!

Vốn nổi tiếng trong lĩnh vực hội họa và thiết kế, chị khiến mọi người rất bất ngờ khi đột nhiên “khoe” một tác phẩm sắp đặt lớn, đồng thời thường xuyên sử dụng nghệ danh mới – Tia-Thủy Nguyễn – trong thời gian gần đây. Đây có phải là dấu hiệu cho một giai đoạn thực hành nghệ thuật khác hẳn trước đây, với “tham vọng” chinh phục nhiều loại hình nghệ thuật và tấn công ra thế giới?  

Tôi thường tâm niệm: Lao động nghệ thuật là miền đất màu mỡ của đam mê và sáng tạo vô hạn. Với tôi, không có ranh giới giữa kiến trúc, điêu khắc, hội hoạ, thiết kế, trang trí, sắp đặt, thời trang… kể cả phim ảnh. Tác phẩm nghệ thuật là sự tích hợp, giao hòa đa kỹ thuật, đa ngành, đa văn hóa, tầng tầng lớp lớp tri thức xếp chồng lên nhau.

Thực ra, việc sáng tác nghệ thuật đương đại với tôi không phải là một lĩnh vực mới, mà chính là “nghề cũ”. Tôi có 5 năm học ở trường Mỹ thuật Việt Nam, 9 năm ở Kiev để tiếp tục con đường hội họa. Sau khi đạt được những thành tựu nhất định trong thời trang, phim ảnh và học hỏi từ những đồng nghiệp khác trong suốt quá trình xây dựng và vận hành Trung tâm Nghệ thuật Đương đại The Factory, tôi cảm thấy đã đến lúc mình cần quay lại với “nghề.”

Nghệ sĩ Tia-Thủy Nguyễn và ông Jean-Gabriel Mitterrand, giám đốc Galerie Mitterrand, Pháp.

Giám đốc Nghệ thuật của Château La Coste đang giới thiệu tác phẩm với nghệ sĩ Patrick Poirier.

Thực hành của tôi sẽ tiếp diễn và phát triển. Do xã hội xung quanh tôi thay đổi, con người tôi cũng trưởng thành hơn, nhưng sẽ không bao giờ khác hẳn trước đây. Tôi không có “tham vọng” chinh phục nhiều loại hình nghệ thuật, dù bản thân không ngần ngại tìm hiểu một lĩnh vực mới, khám phá một cộng đồng mới. Chủ yếu, tôi muốn thận trọng và nhào nặn cảm xúc đủ lâu, để khi mình đẻ ra tác phẩm, tự thân nó thấm đẫm cái “chất” của mình, mà mình là một phần của xã hội, của Việt Nam.

Đưa nghệ thuật Việt Nam ra nước ngoài ư? Tại sao lại không? Tôi nghĩ, với năng lượng của nghệ sĩ nước nhà, chúng ta hoàn toàn có thể làm được việc đó! Cái ta cần là một môi trường nghệ thuật lành mạnh. Tôi là một cá nhân nghệ sĩ, là một phần của lịch sử và của hệ sinh thái này. Nghệ sĩ chúng tôi cần sự tương hỗ của cộng đồng, nhà sưu tập, bảo tàng, báo chí để có thể cố gắng vươn xa bằng tâm thế và bản sắc Việt Nam!

Cảm ơn chị đã dành thời gian chia sẻ với ELLE. Chúc chị sớm đạt thêm nhiều thành công mới trên con đường thực hành nghệ thuật của mình.

57 views0 comments
bottom of page